Thuật ngữ trách nhiệm xã hội (CSR) xuất hiện chính thức lần đầu tiên năm 1953 trong cuốn sách Trách nhiệm xã hội của tác giả Howard Rothmann Bowen (Social Responsibilities of the Businessmen) nhằm mục đích tuyên truyền và kêu gọi người quản lý tài sản không làm tổn hại đến các quyền và lợi ích của người khác, kêu gọi dùng từ thiện nhằm bồi hoàn những thiệt hại do các doanh nghiệp làm tổn hại cho xã hội. Sau đó thuật ngữ này xuất hiện trong các nghiên cứu của Milton Friedman (1970)
Carroll (1999)
Lantos (2001), Garriga & Melé (2004), Fuller & Tian (2006), Kotler and Lee (2008)...và phổ biến cho đến ngày nay. Trước đây, mối quan tâm đến trách nhiệm xã hội chủ yếu tập trung vào doanh nghiệp và thuật ngữ "trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp" (CSR) quen thuộc với nhiều người hơn là "trách nhiệm xã hội". Ngày nay, cùng với sự phát triển của giáo dục và hệ thống các cơ sở giáo dục trong đó có các trường đại học, người ta đã quan tâm đến "trách nhiệm xã hội của trường đại học" nhiều hơn. Đối với nhiều các quốc gia, các trường đại học đóng vai trò then chốt trong sự phát triển của xã hội, nhờ chức năng thiết yếu là kết nối sinh viên, giáo viên, chuyên gia nghiên cứu và doanh nghiệp với nhau. Coi các trường đại học là các Tổ chức doanh nghiệp, tầm quan trọng của Trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp (CSR) cũng được chuyển thành Trách nhiệm xã hội của trường đại học (USR). Bài viết này tập trung kinh nghiệm thực hiện trách nhiệm xã hội của một số trường đại học trên thế giới và rút ra một số hàm ý cho các trường đại học Việt Nam.